CHÚA NHẬT XXII THƯỜNG NIÊN NĂM A: A,B,C CỦA NGƯỜI MÔN ĐỆ CHÚA GIÊ-SU

A,B,C CỦA NGƯỜI MÔN ĐỆ CHÚA GIÊ-SU

[CHÚA NHẬT XXII THƯỜNG NIÊN NĂM A (31.08.2008)]

[Is 22,19-23; Rm 11,33-36; Mt 16,13-30]

 I. DẪN VÀO PHỤNG VỤ

Bài giáo lý cơ bản và sơ đẳng nhất của các Sách Phúc âm là nhận biết Chúa Giê-su là ai và muốn đi theo Người thì đi con đường nào? Lời tuyên tín của Phê-rô “Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống.” trong bài Phúc Âm tuần trước (Mt 16,16) là câu trả lời cho vế thứ nhất. Những lời công bố của Chúa Giê-su “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo” trong bài Phúc âm hôm nay (Mt 16,24) là lời giải đáp cho vế thứ hai. Con đường từ bỏ chính mình và vác thập giá mình mà theo Chúa Giê-su chính là A,B,C (điều sơ đẳng nhất) của người môn đệ. Bài học thật dễ hiểu nhưng không dễ thực hành chút nào, vì xu hướng tự nhiên của con người là muốn có thêm chứ không muốn mất đi, thích hưởng thụ mà ít chịu hy sinh!             

II. LẮNG NGHE LỜI CHÚA TRONG BA BÀI SÁCH THÁNH

2.1 Trong bài đọc 1 (Gr 20,7-9): Vì Lời Đức Chúa mà con đây bị sỉ nhục.

7 Lạy Đức Chúa Ngài đã quyến rũ con, và con đã để cho Ngài quyến rũ.

Ngài mạnh hơn con, và Ngài đã thắng.

Suốt ngày con đã nên trò cười cho thiên hạ, để họ nhạo báng con.

8 Mỗi lần nói năng là con phải la lớn, phải kêu lên: “Bạo tàn! Phá hủy! “

Vì lời Đức Chúa mà con đây bị sỉ nhục và chế giễu suốt ngày.

9 Có lần con tự nhủ: “Tôi sẽ không nghĩ đến Người,

cũng chẳng nhân danh Người mà nói nữa.”

Nhưng lời Ngài cứ như ngọn lửa bừng cháy trong tim, âm ỉ trong xương cốt.

Con nén chịu đến phải hao mòn, nhưng làm sao nén được!

 2.2 Trong bài đọc 2 (Rm 12,1-2): Anh em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động.

1 Thưa anh em, vì Thiên Chúa thương xót chúng ta, tôi khuyên nhủ anh em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Thiên Chúa. Đó là cách thức xứng hợp để anh em thờ phượng Người. 2 Anh em đừng có rập theo đời này, nhưng hãy cải biến con người anh em bằng cách đổi mới tâm thần, hầu có thể nhận ra đâu là ý Thiên Chúa: cái gì là tốt, cái gì đẹp lòng Chúa, cái gì hoàn hảo.

2.3 Trong bài Tin Mừng: Mt 16,21-27: Ai muốn theo Thầy, phãi từ bỏ chính mình.

21 Từ khi ông Phê-rô tuyên xưng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống, thì Đức Giê-su Ki-tô bắt đầu tỏ cho các môn đệ biết: Người phải đi Giê-ru-sa-lem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ sống lại. 22 Ông Phê-rô liền kéo riêng Người ra và bắt đầu trách Người: “Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy!” 23 Nhưng Đức Giê-su quay lại bảo ông Phê-rô: “Xa-tan, lui lại đàng sau Thầy! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người.”

Rồi Đức Giê-su nói với các môn đệ: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. 25 Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy. 26 Vì nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình?

27 “Vì Con Người sẽ ngự đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên thần của Người, và bấy giờ, Người sẽ thưởng phạt ai nấy xứng việc họ làm.

III. KHÁM PHÁ CHÂN DUNG VÀ SỨ ĐIỆP CỦA THIÊN CHÚA TRONG BA BÀI SÁCH THÁNH

3.1 Chân Dung của Thiên Chúa (Thiên Chúa là Đấng nào?): Trong ba bài Sách Thánh hôm nay chúng ta khám phá Thiên Chúa:

– Là Đấng đã dùng sức mạnh (quyền năng) mà “quyến rũ”, “lôi cuốn” Giê-rê-mi-a vào sứ mạng và chức vụ làm ngôn sứ là nói lời Thiên Chúa cho vua chúa quan quyền cũng như cho dân chúng Ít-ra-en biết đường lối của Người mà tuân giữ. Để chu toàn trách nhiệm khó khăn ấy nhiều khi ngôn sứ phải nói thẳng, phải lên tiếng cảnh cáo nặng lời. Và vì thế mà bị người đời ghét bỏ. Nhưng dù gặp chống đối, Giê-rê-mi-a cũng không làm sao rời xa được sứ mạng vì  dường đã như ngôn sứ được Thiên Chúa mê hoặc (= chinh phục) rồi 

– Là Chúa Giê-su, Đấng đã từ từ biểu lộ cho các tông đồ biết căn tính hay chân tướng của mình và mời gọi họ bước theo Người. Vì là Thiên Chúa, nên Chúa Giê-su biết trước và biết rõ từng chi tiết những sự kiện sẽ xẩy ra trong cuộc Khổ Nạn. Người nói ra những điều ấy không phải để hù dọa các môn đệ mà để sau này, sau khi các sự việc đã xẩy ra, các môn đệ nhớ ra là Người đã tiên báo trước cả rồi mà tin vào Người. Cùng lúc Người vạch ra con đường cho những ai muốn bước theo Người, muốn trở thành môn đệ Người: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.”

– Là Chúa Thánh Thần, Đấng hiện diện và cùng hành động với Chúa Cha khi Thiên Chúa kêu gọi Giê-rê-mi-a và giao sứ mạng cho ông cũng như khi ông thực hiện sứ mạng nói lời Thiên Chúa. Chúa Thánh Thần cũng là Đấng luôn ở nơi Chúa Giê-su khi Người mạc khải Cuộc Khổ Nạn Thập Giá và vạch ra con đường bỏ mình và vác thập giá cho những ai muốn làm môn đệ Chúa Giê-su và mời gọi họ bước theo.

3.2 Sứ điệp của Lời Chúa (Thiên Chúa dậy gì hay muốn chúng ta làm gì?):  

Qua ba bài Sách Thánh, chúng ta khám phá ra giáo huấn hay sứ điệp của Lời Chúa hôm nay là: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.”

 IV. SỐNG VỚI THIÊN CHÚA VÀ THỰC THI SỨ ĐIỆP CỦA NGƯỜI

4.1 Sống với Thiên Chúa như con cái sống với cha mẹ, như kẻ thụ ơn đối với Đấng ban ơn, như môn đệ sống với Thầy. Sống bằng cả một tấm lòng yêu thương, tôn kính và tuyệt đối tin cậy !

 4.2 Thực thi sứ điệp (hay giáo huấn) của Lời Chúa hôm nay bằng ba cách sau đây:

Một là từ bỏ chính mình: là không lấy mình, mà lấy người khác, làm trung tâm của mọi suy nghĩ, lời nói và hành động của mình. Nghĩa là lấy người khác làm đối tượng để mình yêu thương và phục vụ.

Hai là vác thập giá mình: là đón/chấp nhận mọi chuyện vui/buồn xẩy đến với mình, nhất là những chuyện mình không thích, không ưa, những chuyện đòi mình phải hy sinh, thiệt thòi, mất mát.

Ba là bước theo Thầy Giê-su: là đi vào con đường Thầy đã đi và đã vạch ra cho các môn đệ đi theo: “Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn dân” (Mc 10,45).

 V. CẦU NGUYỆN CHO HỘI THÁNH VÀ THẾ GIỚI

[Ghi chú: Lời cầu nguyện giáo dân thường có 4 ý:  ý thứ nhất cầu cho thế giới, ý thứ hai cầu cho Hội Thánh toàn cầu, ý thứ ba cầu cho giáo dân của giáo xứ, ý thứ bốn cầu cho một hạng người đặc biệt nào đó]

5.1 «Anh em đừng có rập theo đời này, nhưng hãy cải biến con người anh em bằng cách đổi mới tâm thần, hầu có thể nhận ra cái gì là tốt, cái gì đẹp lòng Chúa, cái gì hoàn hảo.» Chúng ta hãy cầu nguyện cho hết mọi người đang sống trên mặt địa cầu này, nhất là cho những người thành tâm thiện chí và hướng thượng, để họ nhận ra những điều tốt lành thiện hảo mà tìm kiếm.

X.- Chúng ta cùng cầu xin Chúa.  Đ.- Xin Chúa nhận lời chúng con.

 5.2 «Thưa anh em, vì Thiên Chúa thương xót chúng ta, tôi khuyên nhủ anh em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Thiên Chúa.»  Chúng ta hãy cầu nguyện cho toàn thể Hội Thánh Chúa Ki-tô – nhất là cho Đức Thánh Cha Bê-nê-đi-tô XVI, cho các Hồng Y, Giám Mục, Linh Mục, Phó Tế, Tu Sĩ Nam Nữ và mọi giáo dân -, để các Ki-tô hữu hiến dâng mình làm của lẽ thánh thiện đẹp lòng Thiên Chúa.

 X.- Chúng ta cùng cầu xin Chúa.  Đ.- Xin Chúa nhận lời chúng con.

 5.3 «Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.»  Chúng ta hãy cầu nguyện cho hết mọi người trong gia đình và giáo xứ/cộng đồng chúng ta để mọi người có lòng khát khao sống theo Thầy Giê-su Chí Thánh mà đi vào con đường thấp giá cứu độ.

 X.- Chúng ta cùng cầu xin Chúa.  Đ.- Xin Chúa nhận lời chúng con.

5.4 «Vì nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì?» Chúng ta hãy cầu nguyện cho những người chạy theo danh vọng, chức quyền, của cải và lạc thú trần gian, để họ nhận thức rằng sau cuộc sống đời này còn có cuộc sống đời sau mới là cuộc sống vĩnh cửu.

X.- Chúng ta cùng cầu xin Chúa.  Đ.- Xin Chúa nhận lời chúng con.

 Giêrônimô Nguyễn Văn Nội. 

 

Advertisements
%d bloggers like this: