LỄ CHÚA THĂNG THIÊN: ĐƯỜNG LÊN TRỜI

ĐƯỜNG LÊN TRỜI

Suy niệm Tin Mừng Lễ Chúa Lên Trời 2012

Cây Thánh Giá có hai chiều ngang dọc. Chúa xuống thế theo chiều dọc. Ngài đã đi giữa cuộc đời theo chiều ngang, rồi lại về Trời theo chiều dọc thẳng đứng. Hành trình dương thế của mỗi tín hữu được ghi ấn tín là Thánh Giá Chúa Kitô trên thân mình, trong cuộc đời, hẳn phải bước theo sát dấu chân, theo đúng hành trình Chúa Kitô. Với xác tín ấy, mỗi tín hữu không thể muốn bay lên Trời theo chiều dọc, mà lại không muốn đi ra khỏi lâu đài của mình theo chiều ngang để đến với tha nhân, với cuộc đời.

Chúa Giêsu đã lên Trời, về ngự bên hữu Thiên Chúa Cha trên ngai tòa với vương quyền thống trị cả vũ hoàn, đại đế khắp trên trần gian… ( Tv 46 ). Thế thì, những tưởng nhắc lại chuyện Thánh Giá của Chúa Kitô có phải là chuyện không hợp thời chăng ? Hay là nhắc chi chuyện cũ thêm đau lòng cho thân phận Con Thiên Chúa ?

Thiết tưởng, trình thuật về biến cố lên Trời của Chúa Giêsu hôm nay qua nét bút của Thánh Marcô, trình bày một bức họa sống động: Bức Họa Thánh Giá.

Có phải thế không ? Ô kìa ! Chúa Giêsu lên Trời, một chiều thẳng đứng, và các Tông Đồ ra đi khắp nơi rao giảng Tin Mừng theo chiều ngang. Như thế không phải đã tạo nên một bức họa Thánh Giá tuyệt vời ấy sao ? “Vậy sau khi nói với các môn đệ, Chúa Giêsu lên Trời, và ngự bên hữu Thiên Chúa. Phần các ông, các ông đi rao giảng khắp mọi nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và củng cố lời rao giảng bằng những phép lạ kèm theo” ( Mc 16, 20 ).

Sẽ không còn là chuyện tưởng tượng hay ảo tưởng, nhưng là một sự thật từ căn tính của biến cố lên Trời: Chúa Giêsu Lên Trời, Chúa không bảo các Tông Đồ “hãy cùng lên Trời với Ta”, nhưng lại bảo các Tông Đồ “hãy ra đi rao giảng Tin Mừng”.

Vậy, muốn bay lên tới tận Trời hãy bay ra khỏi lòng mình mà đi tới với mọi người, mời gọi mọi người và cùng mọi người bay lên tới cõi cao siêu, nơi gặp gỡ Tình Yêu Thiên Chúa. Đó cũng chính là sứ điệp Tin Mừng hôm nay: “Các con hãy đi khắp thế gian, rao giảng Tin Mừng cho muôn thọ tạo. Ai tin và chịu phép rửa, thì sẽ được cứu độ; ai không tin, sẽ bị luận phạt.” Đó không phải là thông điệp nhắc tới mầu nhiệm Thánh Giá sao ?

Nếu trước đây đời sống đạo đức của Giáo Dân chỉ theo một chiều dọc là hướng lòng lên tới Thiên Chúa, ái mộ những sự trên Trời, và có thể đã xếp lệnh truyền ra đi theo chiều ngang là hàng thứ yếu, thì hôm nay, đã có bao tín hữu thực hiện vừa song toàn vừa cân đối lại vừa đúng thánh ý Chúa hơn: Quan tâm đến cuộc sống đời thường của tha nhân, làm cho cuộc sống ấy nên hoàn thiện hơn, và cùng tha nhân hướng về Quê Trời: cốt lõi của việc Rao Giảng Tin Mừng.

Quan tâm đến đời thường, quan tâm đến tất cả chiều kích làm nên cuộc sống phàm tục của mỗi con người. Cuộc sống ấy có xác có hồn, có tương quan nhân vị và có tương quan siêu nhiên, vô hình. Tạm gọi là đời thường, vì cái nhìn quá xoàng thường dành cho một hành trình dương thế vẫn cụ thể nơi chúng ta, mà quên rằng, giá trị vĩnh cửu bắt nguồn từ cuộc vượt qua những điều xoàng thường ấy. Học Thuyết Xã Hội của Giáo Hội Công Giáo đã mở ra cho mọi người một hướng đi ra với chiều ngang cần thiết cách cấp bách nhất, hướng tới những điều tưởng như rất xoàng thường, nhưng xác tín có sự can thiệp của Thiên Chúa, Đấng khôn ngoan thượng trí, làm cho những điều xoàng thường ấy trở nên bậc thang của đường lên Trời.

Vì thế, việc cần thiết thể hiện sự quan tâm ấy không cho phép chúng ta đứng hay ngồi yên vị một chỗ ở trên cao mà ngó xuống, một chỗ êm ấm trong nhà ngó ra, một chỗ ích kỷ trong lòng mình không thèm ngó ra hay ngó xuống… mà phải thực hiện ngay một cuộc vi hành cần có, vi hành đến tận hang cùng ngõ hẻm, đến tận vực sâu xoàng thường nhất trong thiên hạ, trong cõi nhân sinh. “Các con hãy đi khắp thế gian…”

Muốn đi khắp thế gian hẳn phải ra khỏi vỏ ốc của mình. Trong cái vỏ ốc ấy chứa đựng biết bao là định kiến, kỳ thị, phân cấp, óc thống trị, quyền bính… nhưng cũng chứa đựng cả sự lười lĩnh, nhát đảm, sợ hãi, ngại khó, lòng tham, vô cảm…

Những thứ lỉnh kỉnh trong cái vỏ ốc ấy cứ như những gông cùm, xiềng xích nó trói con người ta lại không cho bước ra, huống chi chuyện cất bước lên đường ? Kẻ này nhìn người kia, người kia nhìn kẻ nọ, thấy ai cũng yên vị trong pháo đài, trong lô cốt mà giữ cái đạo chiều dọc của mình, làm phát sinh sự thiếu vắng trầm trọng những gương mẫu chiều ngang cần thiết của việc “Ra Đi Loan Báo Tin Mừng”.

Con số các tín hữu Công Giáo khiêm tốn trên tổng dân số Việt Nam là con số biết nói hai điều: một là chúng ta đã có một thời tự thu mình trong cái vỏ ốc cầu an, hai là đã đến lúc chúng ta phải ra khỏi cái vỏ ốc ấy để đối diện với một toàn cảnh xã hội đang có nguy cơ xóa nhòa ảnh hưởng của Tin Mừng, và khẩn cấp khơi dậy ý thức “Ra Đi” cho đúng nghĩa lệnh truyền Chúa Giêsu. Việc ra khỏi vỏ ốc của mình mà đến với tha nhân, đồng nghĩa với việc thiết lập một Thánh Giá mới trên cuộc đời mình, và đó là bảo chứng cho một niềm hy vọng được lên Trời của chính mình hôm nay và mai sau.

Làm cho cuộc sống của tha nhân nên hoàn thiện đòi hỏi phải chấp nhận không ít những gian lao đau khổ, thậm chí có thể phải hy sinh cả danh dự, hy sinh cả sự nhàn nhã, yên ổn, hy sinh cả quyền cao chức trọng, hy sinh cả tánh mạng… Và đó lại là yêu cầu chính yếu của lệnh truyền: Hãy ra đi loan báo Tin Mừng. Tự việc ra khỏi vỏ ốc lòng mình đã là một chặng đường từ Thập Giá đến Thánh Giá.

– Trước tiên hoàn thiện phẩm vị làm con cái Thiên Chúa. Vâng, có thể thấy: đang có những người chưa tin vào Thiên Chúa. Có người chống lại Thiên Chúa. Có người tin Thiên Chúa nhưng không tin người có đạo. Cũng đang có những người có đạo, nhưng không giữ luật Chúa, giữ luật Giáo Hội như bạn, như tôi và có thể như hết thảy chúng ta.

Sứ điệp ra đi hẳn đang mời mỗi chúng ta phải là người trước tiên giữ luật Chúa, giữ luật Giáo Hội, để tha nhân nhìn thấy cuộc sống của chúng ta mà ngợi khen Cha trên Trời. Bởi người ta không tin hoặc chống lại Thiên Chúa cũng là do một phần cuộc sống của chúng ta cũng không hay ho tốt lành gì, không là họa ảnh xinh đẹp của những người làm con Chúa, không là họa ảnh là anh cả anh hai con lớn của Chúa trong đoàn chiên, không là họa ảnh tốt lành của Thiên Chúa giàu lòng thương xót và công minh chính trực.

Đức Tin Cậy Mến và đời sống chân chính sẽ là gương phản chiếu ánh sáng Tin Mừng vào bóng tối trần gian. Thánh Phaolô nói: “Khốn cho tôi nếu tôi không Rao Giảng Tin Mừng” nhưng thiết nghĩ còn “khốn cho tôi hơn nếu tôi không sống Tin Mừng”. Vì thứ nhất, tôi chẳng được phúc gì cho tôi, và thứ hai chẳng đem được phúc gì cho người, cho đời. Không ai có thể cho cái mình không có.

Ngày nay, nhiều tín hữu đã ý thức hơn về sứ mệnh Loan Báo Tin Mừng. Họ gia nhập đoàn này, hội nọ với mục đích thánh hóa bản thân và loan báo Tin Mừng, tự hoàn thiện chính mình và hoàn thiện tha nhân. Đó là tín hiệu đáng vui mừng cho Giáo Hội. Tuy nhiên họ cũng gặp không ít những cản trở, khi chưa có một sự đồng thuận, nhất tâm chung trong mọi thành phần Dân Chúa.

Hai hội viên Legio hướng đến một người bỏ xưng tội lâu năm chỉ vì bất mãn một cha xứ. Họ cầu nguyện chung, riêng. Họ đi thăm năm lần bảy lượt đến mòn đường chết cỏ. Họ tìm đủ cách khuyên giải để một hối nhân trở về với Thiên Chúa, qua Tòa Cáo Giải. Họ vui mừng vì đương sự đã thành tâm tha thiết trở về. Họ gõ cửa cha xứ xin cho hối nhân xưng tội. Và điều gì đã xảy ra ? Có người được xưng tội ngay, bất cứ giờ nào, ra về lòng thanh thản. Có người bị từ chối ngay vì đến không đúng giờ giải tội, quay đi thấy tủi thân, càng bất mãn hơn !

– Và sau đó làm cho hoàn thiện phẩm giá làm người, có nhân vị, có tự do, có chính nghĩa, có luân thường đạo lý, có công lý, có đạo đức… xứng với Tin Mừng Chúa dạy.

Thật đáng tiếc, có quá nhiều minh họa cụ thể trong muôn vàn bức tranh tương phản, bất nhất trong Giáo Hội hôm nay: Thiếu vắng sự “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu” giữa Giáo Dân và Giáo Sĩ, thiếu vắng sự hướng dẫn, cỗ vũ, trợ giúp khi Giáo Dân làm Tông Đồ trong thế giới ngày nay giữa muôn vàn làn tên mũi đạn của những bất công gian dối, bạo lực côn đồ, thiếu vắng chỗ dựa vững chắc nơi cây cao bóng cả, lại còn bị cho là “bao đồng” làm mất ảnh hưởng, mất thế giá của hàng Giáo Sĩ, của Giáo Hội. Hoặc kẻ nào hăng say dấn thân bênh vực cho Công Lý của Chúa, hăng hái bước ra và bước đi đến mọi cảnh ngộ gian trần bất kể là ở đó có kẽm gai, có dùi cui, có lựu đạn cay, có hàm oan tù tội… thì lại bị chính anh em cho là kẻ dại dột, thiếu khôn ngoan, liều lĩnh, và thế thì… “sống chết mặc bay” !

Lời Chúa hôm nay củng cố cho mỗi chúng ta một xác tín: chỉ có khi nào thực sự bước đi theo con đường của Chúa là đưòng đến với trần gian và làm cho trần gian nên hoàn thiện mới là con đường đích thực lên Trời.

Con đường của Chúa Giêsu không phải là con đường ẩn mình trong cái vỏ ốc cầu an, nhưng là con đường đi ra với tha nhân và đi lên với Thiên Chúa: Con đường Thánh Giá.

Lạy Chúa Giêsu, lệnh truyền của Chúa đang thôi thúc chúng con thánh hóa bản thân và ra khỏi cái ích kỷ của mình để làm chứng cho mọi người biết rằng: chân lý của Chúa Giêsu phải là chân lý toàn thắng.

Xin cho chúng con biết ngưỡng vọng lên Trời, về cuộc sống vĩnh cửu bằng chính sự quan tâm đến đời thường hôm nay, và nhờ ơn Chúa, hoàn thiện đời thường của mình và của mọi người. Amen.

PM. CAO HUY HOÀNG, 16.5.2012

Advertisements
%d bloggers like this: