CHÚA NHẬT XII THƯỜNG NIÊN NĂM B: LỄ SINH NHẬT THÁNH GIO-AN TẨY GIẢ

TÊN CHÁU LÀ GIO-AN

CHÚA NHẬT XII THƯỜNG NIÊN NĂM B (24/06/2012)

LỄ SINH NHẬT THÁNH GIO-AN TẨY GIẢ

[Is 49,1-6; Cv 13,22-26; Lc 1,57-66.80]

 I. DẪN VÀO PHỤNG VỤ       

Có những cái tên khiến mọi người, mọi thế hệ phải ghi nhớ và kính trọng. Gio-an Bao-ti-xi-ta (tức Gio-an Tẩy giả) là một trong những cái tên như thế. Vì thế mà nhiều người công giáo nhận Thánh Gio-an Bao-ti-xi-ta làm bổn mạng khi chịu phép rửa (tên rửa tội).

Nhưng Gio-an Bao-ti-xi-ta cũng là cái tên khiến các Ki-tô hữu chân chính mất ăn mất ngủ vì danh xưng ấy thách thức một cách khủng khiếp. Thật vậy mỗi người chúng ta, nhất là những người nhận Thánh Gio-an làm quan thày, cũng được giao cùng một sứ mạng như Gio-an Bao-ti-xi-ta là dọn đường cho Đức Giê-su, nhưng chúng ta không sống được như ngài và cũng không dám chết như ngài, để làm chứng cho Đấng mà chúng ta tôn thờ là Thiên Chúa.

II. LẮNG NGHE LỜI CHÚA TRONG BA BÀI THÁNH KINH

2.1 Trong bài đọc 1 (Is 49,1-6): Ta đặt ngươi làm ánh sáng muôn dân.

1 Hỡi các đảo, hãy nghe tôi đây,

hỡi các dân tộc miền xa xăm, hãy chú ý :

Đức Chúa đã gọi tôi

từ khi tôi còn trong lòng mẹ,

lúc tôi chưa chào đời, Người đã nhắc đến tên tôi.

2 Người đã làm cho miệng lưỡi tôi nên như gươm sắc bén,

giấu tôi dưới bàn tay của Người.

Người đã biến tôi thành mũi tên nhọn,

cất tôi trong ống tên của Người.

3 Người đã phán cùng tôi: “Hỡi Ít-ra-en, ngươi là tôi trung của Ta.

Ta sẽ dùng ngươi để biểu lộ vinh quang.”

4 Phần tôi, tôi đã nói:

“Tôi vất vả luống công, phí sức mà chẳng được gì.”

Nhưng sự thật, đã có Đức Chúa minh xét cho tôi,

Người dành sẵn cho tôi phần thưởng.

5 Giờ đây Đức Chúa lại lên tiếng.

Người là Đấng nhào nặn ra tôi

từ khi tôi còn trong lòng mẹ

để tôi trở thành người tôi trung,

đem nhà Gia-cóp về cho Người

và quy tụ dân Ít-ra-en chung quanh Người.

Thế nên tôi được Đức Chúa trân trọng,

và Thiên Chúa tôi thờ là sức mạnh của tôi.

6 Người phán: “Nếu ngươi chỉ là tôi trung của Ta

để tái lập các chi tộc Gia-cóp,

để dẫn đưa các người Ít-ra-en sống sót trở về, thì vẫn còn quá ít.

Vì vậy, này Ta đặt ngươi làm ánh sáng muôn dân,

để ngươi đem ơn cứu độ của Ta đến tận cùng cõi đất.”

 2.2 Trong bài đọc 2 (Cv 13,22-26): Ông Gio-an đã rao giảng để dọn đường cho Đức Giê-su.

22 Khi đến An-ti-ô-khi-a, miền Pi-xi-đi-a, ông Phao-lô đứng giữa hội đường và nói: “Sau khi truất phế vua Sa-un, Người đã cho ông Đa-vít xuất hiện làm vua cai trị họ. Người đã làm chứng về ông rằng: Ta đã tìm được Đa-vít, con của Gie-sê, một người đẹp lòng Ta và sẽ thi hành mọi ý muốn của Ta. 23 Từ dòng dõi vua này, theo lời hứa, Thiên Chúa đã đưa đến cho Ít-ra-en một Đấng Cứu Độ là Đức Giê-su. 24 Để dọn đường cho Đức Giê-su, ông Gio-an đã rao giảng kêu gọi toàn dân Ít-ra-en chịu phép rửa tỏ lòng sám hối. 25 Khi sắp hoàn thành sứ mệnh, ông Gio-an đã tuyên bố: ‘Tôi không phải là Đấng mà anh em tưởng đâu, nhưng kìa Đấng ấy đến sau tôi, và tôi không đáng cởi dép cho Người.’

26 “Thưa anh em, là con cái thuộc dòng giống Áp-ra-ham, và thưa anh em đang hiện diện nơi đây, là những người kính sợ Thiên Chúa, lời cứu độ này được gửi tới chúng ta.

 2.3 Trong bài Tin Mừng (Lc 1,57-66.80): Tên cháu là Gio-an

57 Tới ngày mãn nguyệt khai hoa, bà Ê-li-sa-bét sinh hạ một con trai. 58 Nghe biết Chúa đã quá thương bà như vậy, láng giềng và thân thích đều chia vui với bà.

59 Khi con trẻ được tám ngày, họ đến làm phép cắt bì, và tính lấy tên cha là Da-ca-ri-a mà đặt cho em. 60 Nhưng bà mẹ lên tiếng nói: “Không, phải đặt tên cháu là Gio-an.” 61 Họ bảo bà: “Trong họ hàng của bà, chẳng ai có tên như vậy cả.” 62 Rồi họ làm hiệu hỏi người cha, xem ông muốn đặt tên cho em bé là gì. 63 Ông xin một tấm bảng nhỏ và viết: “Tên cháu là Gio-an.” Ai nấy đều bỡ ngỡ. 64 Ngay lúc ấy, miệng lưỡi ông lại mở ra, ông nói được, và chúc tụng Thiên Chúa. 65 Láng giềng ai nấy đều kinh sợ. Và các sự việc ấy được đồn ra khắp miền núi Giu-đê. 66  Ai nghe cũng để tâm suy nghĩ và tự hỏi: “Đứa trẻ này rồi ra sẽ thế nào đây?” Và quả thật, có bàn tay Chúa phù hộ em.

80 Cậu bé càng lớn lên thì tinh thần càng vững mạnh. Cậu sống trong hoang địa cho đến ngày ra mắt dân Ít-ra-en.

 III. SUY NIỆM CUỘC ĐỜI CỦA THÁNH GIO-AN TẨY GIẢ VÀ SỐNG SỨ ĐIỆP CỦA NGƯỜI.

[Bài của Lm  Giuse Đinh lập Liễm, Giáo xứ Kim Phát/ Đà Lạt]

Trong năm phụng vụ chỉ có  ba lễ mừng Sinh nhật. Đó là giáng sinh của Đức Giêsu (25/12), sinh nhật của Đức Maria (8/9) và sinh nhật của Gioan Tẩy giả.

Như vậy, ngoại trừ Đức Giêsu và Đức Trinh Nữ Maria, chỉ có thánh Gioan Tẩy Giả là vị thánh được mừng vào ngày sinh nhật của mình, ngày sinh ra trong trần thế : các đấng khác đều mừng vào ngày sinh nhật trên trời, tức là ngày chết.  Lễ này đã có từ thế kỷ thứ V và đặt vào ngày 24/6, có nghĩa là 6 tháng trước ngày sinh nhật của Chúa Cứu Thế. Ngoài ra ngài còn được mừng một ngày nữa vào ngày 29/8 tức là ngày ngài bị chém đầu.

I. THÂN THẾ THÁNH GIOAN TẨY GIẢ

Thánh Gioan Tẩy giả có nhiều điều kỳ diệu mà chúng ta biết được do Kinh Thánh còn ghi lại. Phải chăng đây là một con người sẽ mang lấy một sứ mạng đặc biệt mà Thiên Chúa sẽ ban cho?

1. Sinh nhật của Gioan

Gioan được sinh ra một cách đặc biệt. Thánh Luca đã nói tới ngày sinh với những dấu hiệu kỳ diệu của con trẻ :”Nhiều người cũng được hỷ hoan ngày con trẻ chào đời” (Lc 1,14).

Hai ông bà Zacharias và Elizabethlà người công chính trước mặt Thiên Chúa, nhưng họ lại không có con, vì bà Elizabethlà “người hiếm hoi, cả hai đều đã cao niên” (Lc 1,6-7).

Vậy bà đã sinh con “Bà sinh hạ một con trai, nghe biết Chúa đã quá thương bà như vậy, láng giềng và thân thích đều chia vui với bà” (Lc 1,57-78).

Trong Cựu ước cũng có những bà sinh con kỳ diệu như thế, ví dụ bà Sara mẹ của Isaác (St 11,30; 21,17), bà Rebecca mẹ của Esau và Giacóp (St 25,21-26), bà Rakhel mẹ của Giuse (St 29,21; 30, 22-24), bà Anna mẹ của Samuel (1 Sm 1,2-20)…

2. Đặt tên cho Gioan

Gioan sinh được 8 ngày, chịu cắt bì và đặt tên là Zacharias, nhưng bà Elizabethlên tiếng:”Không, phải đặt tên cháu là Gioan”. Một tên gọi thật lạ lùng khiến mọi người kinh ngạc, vì trong họ hàng của bà  không ai có tên đó cả. Khi ông Zacharias viết tên Gioan lên tấm bảng, thì miệng lưỡi ông được mở ra, ông hết câm và nói lại được như trước kia” (Lc 1, 59-65).

Mọi biến cố đều kỳ diệu từ khi cưu mang cho đến lúc sinh ra Gioan :”Quả thật, vì có bàn tay Chúa phù hộ em” (Lc 1,66). Như vậy, sinh nhật kỳ diệu của Gioan cũng đúng thôi vì Gioan sẽ lãnh nhận một ơn gọi kỳ diệu là làm Tiền Hô cho Đấng Cứu Thế.

3. Ý nghĩa của tên Gioan

Theo tiếng Do thái, Gioan có nghã là Thiên Chúa là Đấng thương xót. Nơi Gioan, Thiên Chúa đã thể hiện rất rõ lòng thương xót của Ngài. Gioan được sinh ra khi cha mẹ son sẻ lại đã già rồi, như món quà đặc biệt được Thiên Chúa ban cho.

Và tên đặc biệt này do thiên thần bảo phải đặt (Lc 1, 13). Như thế, Gioan Tẩy Giả là kẻ được Thiên Chúa tuyển chọn ngay từ trong bụng mẹ, để trở thành tiên tri loan báo tình thương cứu độ của Thiên Chúa.

II. SỨ MẠNG CỦA GIOAN

Ơn gọi làm tiên tri, làm chứng nhân của Đấng Cứu Thế đã được loan báo trước trong Cựu ước và được thực hiện trong Tân ước.

–  Tiên tri Isaia loan báo: “Có tiếng hô từ nơi hoang địa: hãy dọn sẵn con đường của Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Ngài đi. Mọi thung lũng phải lấp cho đầy, mọi núi đồi phải bạt cho thấp, khúc quanh co phải uốn cho ngay, đường lồi lõm hãy san cho phẳng.  Rồi hết mọi người phàm  sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa” (Is 40,3-5; Mc 1,3;  Lc 3,4-6; Mt 3,3). Isaia đã giới thiệu về Gioan như một vị Tiền hô dọn đường cho Đấng Thiên Sai đến.

–  Tiên tri Malakia tiên báo: “Này Ta sai sứ giả của Ta đi trước mặt con, người sẽ dọn đường cho con đến để lòng cha ông  quay về với con cháu”(Ml 3,1-24; Mt 1,10; Lc 1,17; 7,27). Lời tiên tri Malakia nhắc nhở cho người đương thời và hậu thế về ơn gọi của Gioan như vị sứ giả dọn đường cho Đấng Cứu Thế.

Sứ thần truyền tin xác nhận : Sứ thần của Thiên Chúa hiện ra với ông Zacharias, đứng bên phải hương án, xác nhận với ông rằng người con trai của ông sắp sinh ra là Gioan Tẩy giả: “Sẽ đi trước mặt Chúa và chuẩn bị một dân sẵn sàng đón Chúa (Lc 1,17).

Thân phụ Zacharias: Dưới tác động của Thánh Thần, Zacharias đã hát lên bài ca chúc tụng Benedictus về ơn gọi của người con của mình: “Hài nhi hỡi, con sẽ đi trước mặt Chúa, mở lối cho Người, báo cho dân Chúa biết, Người sẽ cứu độ và tha thứ cho hết mọi tội khiên” (Lc 1,76-77).

– Khẳng định của Gioan: Trong một cuộc tranh luận giữa các môn đệ của Gioan và một người Do thái về việc thanh tẩy tại Enon, gần Salem thuộc miền Giuđê, chính Gioan đã xác định ơn gọi của mình: “Chính anh em làm chứng cho Thầy là Thầy đã nói: ”Tôi đây không phải là Đấng Kitô mà là kẻ được sai đi trước mặt Ngài” (Ga 3,28).

Để chuẩn bị tâm hôn cho mọi người đón nhận Đấng Cúu Thế, ông đã rao giảng sự sám hối, thanh tẩy và tha tội. Chính ông đã làm nghi thức thanh tẩy cho Đấng Cứu Thế trong nước sông Gio-đan.  Ông giới thiệu Chúa Giêsu cho các môn đệ của mình: “Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa tội trần gian”.  Khi môn đệ rời bỏ mình đi theo Chúa Giêsu, ông không buồn. Khi người ta bỏ ông kéo nhau đi nghe Chúa giảng, ông mãn nguyện nói: “Người cần phải lớn lên, còn tôi thì phải nhỏ lại”.  Thấy ít người còn quyến luyến, tưởng ông là Đấng Cứu Thế, ông đã thành thật thanh minh: “Tôi không phải là Đấng Cứu Thế, Đấng đến sau tôi, có trước tôi, và tôi không đáng cởi quai dép cho Người”, nghĩa là không đáng làm đầy tớ của Người.

Ông đã làm chứng cho Ngài bằng một cái chết đặc biệt: Ông dám can ngăn vua Hêrôđê không được lấy vợ anh mình, nên bị vua tống giam. Đặc biệt là bà Hêrôđia vợ tiểu vương Philipphê anh vua, muốn lấy Hêrôđe, rất căm giận ông Gioan. Dịp may đã đến, hôm đó vua Hêrôđê tổ chức mừng sinh nhật mình, có đủ bá quan văn võ được mời tới tham dự. Con riêng nàng Hêrôđia vòa nhảy múa giúp vui. Trước điệu múa duyên dáng và quyến rũ của thiếu nữ, Hêrôđê hứa sẽ ban cho cô bất cứ điều gì cô muốn. Cô gái về hỏi mẹ. Mẹ cô thản nhiên đáp: Đầu của Gioan trên đĩa. Ít phút sau, đầu của Gioan được để trên đĩa, và cô gái đem về trao cho mẹ nó!

Ơn gọi của Gioan là làm chứng. Ông là một chứng nhân của Chúa Cứu Thế. Nếu lời giảng của ông chưa đáng tin thì cuộc sống của ông  có đầy sức thuyết phục và nếu cuộc sống của ông chưa thuyết phục thì cái chết của ông sẽ là chứng tá hùng hồn nhất.

III. SỨ MẠNG CỦA CHÚNG TA

Nhân ngày sinh nhật thánh Gioan Tẩy giả, chúng ta cùng kiểm điểm lại xem chúng ta đã làm chứng cho Chúa như thế nào.

Có người Kitô hữu nào lại không được mời gọi làm chứng cho Chúa Kitô? Và làm sao có thể làm chứng nhân cho Chúa Kitô, nếu không kiên trì sống chết cho Đấng mình rao giảng. Nếu Gioan Tẩy giả cũng như các tiên tri đã nhận một ơn gọi rõ rệt và trực tiếp của Thiên Chúa, thì mỗi người chúng ta sinh vào đời và được tái sinh làm con Thiên Chúa qua bí tích Thánh Tẩy, đều có chung một ơn gọi, một sứ mạng như các ngài, là loan báo Chúa Kiitô cho mọi người và dọn đường chuẩn bị cho mọi người đến với Chúa Kitô bằng một đời sống âm thầm cầu nguyện, khiêm tốn phục vụ và nhiệt thành trong hoạt động tông đồ.

Chúng ta cũng cần nhớ rằng: sứ mạng tiên tri thời nào cũng thế. Đức Giêsu, vị tiên tri làm chứng cho sự thật cũng bị bắt bớ, bị hành hạ và bị đóng đanh vào thập giá. Các thánh Tử đạo cũng làm chứng cho sự thật, tiếp nối con đường Thầy mình đi, cũng gánh lấy tù tội và cái chết. Thánh Gioan Tẩy giả được sinh ra và lớn lên trong bàn tay của Thiên Chúa đã sống đúng vai trò tiên tri dọn đường cho Chúa Cứu Thế và đã chết vì chân lý.

Trong vai trò làm chứng nhân cho Chúa, chúng ta phải biết quên mình để chỉ tìm vinh quang Chúa và mưu cầu hạnh phúc cho anh chị em đồng loại, làm cho Chúa lớn lên trong mọi người. Tất cả mọi hoạt động của chúng ta đều phải nhằm mục đích làm chứng cho tình thương của Thiên Chúa, cho sự giải phóng của con  người. Điều này có nghĩa là  phải làm sao cho mỗi hành động của chúng ta làm nổi bật lên khuôn mặt của Chúa Kitô, chứ không phải tư lợi, hư danh hay uy tín của bản thân.

Thi sĩ Nguyễn công Trứ là một người có chí khí hào hùng,  thúc giục thanh niên phải phấn đấu không ngừng trong cuộc sống, phải lấy cái danh làm đích để ngắm,  phải tạo lấy cái danh để lại cho hậu thế, đừng để uổng phí cuộc đời mình.  Chính thi sĩ đã phải vật lộn với cuộc đời mình, từ ông quan đã phải xuống làm lính, rồi phấn đấu lại trở thành ông quan, mở mang ruộng đất giúp cho dân chúng miền Tiền Hải có một đời sống ấm no. Ông đã thành công. Danh của ông đã được vinh hiển và còn lưu lại mãi nơi người dân.  Ông đã khẳng định:

                                      Đã mang tiếng sống trong trời đất

                                      Phải có danh gì với núi sông.

                                                (Nguyễn công Trứ)

Trong việc phụng sự Chúa, chúng ta không cần làm vinh danh mình mà chỉ cần làm vinh danh Chúa. Thánh Inhaxiô Loyola, ông tổ của dòng Tên, đã nêu lên một khẩu hiệu rất ý nghĩa cho các tu sĩ của Dòng mình bằng mấy chữ viết tắt: A.M.D.G. (ad majorem Dei gloriam):  làm cho Chúa được vinh hiển hơn.

Trong khi rao giảng Chúa cho người khác, chúng ta phải giới thiệu chính Chúa cho anh chị em, chứ không phải để phô trương bản thân mình.  Để được như vậy, đòi hỏi nơi chúng ta nhiều can đảm, kiên trì và hy sinh. Phải sẵn sàng sống chết cho sứ mạng đã lãnh nhận. Gioan Tẩy giả chính là gương mẫu của người làm chứng và người dọn đường cho Chúa Kitô, gương mẫu của mỗi người Kitô hữu, của toàn thể Giáo hội trong vai trò làm chứng và rao giang Đức Kitô của mình.

 [Nguồn: web/simonhoadalat]

V. CẦU NGUYỆN CHO HỘI THÁNH VÀ THẾ GIỚI

[Ghi chú: Lời cầu nguyện giáo dân thường có 4 ý:  ý thứ nhất cầu cho thế giới, ý thứ hai cầu cho Hội Thánh toàn cầu, ý thứ ba cầu cho giáo dân của giáo xứ, ý thứ bốn cầu cho một hạng người đặc biệt nào đó]

 5.1 «Hỡi các đảo, hãy nghe tôi đây, hỡi các dân tộc miền xa xăm, hãy chú ý: Đức Chúa đã gọi tôi từ khi tôi còn trong lòng mẹ, lúc tôi chưa chào đời, Người đã nhắc đến tên tôi.» Chúng ta hiệp lời cầu nguyện cho tất cả mọi dân mọi nước trong thế giới hôm nay, để họ biết lắng nghe và đón nhận các sứ giả của Thiên Chúa được gửi đến trần gian.

Hát: Chúa ơi, xin nghe lời chúng con nguyện cầu! 

5.2 «Để dọn đường cho Đức Giê-su, ông Gio-an đã rao giảng kêu gọi toàn dân Ít-ra-en chịu phép rửa tỏ lòng sám hối.»  Chúng ta hiệp lời cầu nguyện cho Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI, cho các Đức Hồng Y, Tổng Giám Mục và Giám Mục, cho các linh mục và phó tế, cho các tu sĩ và giáo dân nam nữ, để mọi Ki-tô hữu tích cực dọn đường cho Đức Giê-su Ki-tô đến với mọi người.

Hát: Chúa ơi, xin nghe lời chúng con nguyện cầu! 

 5.3 «Ai nấy đều bỡ ngỡ… Láng giềng ai nấy đều kinh sợ. Và các sự việc ấy được đồn ra khắp miền núi Giu-đê.» Chúng ta hiệp lời cầu nguyện cho giáo dân thuộc giáo xứ chúng ta, nhất là những người tham dự thánh lễ này, để mọi người biết khám phá và ngưỡng mộ những điều kỳ diệu Thiên Chúa thực hiện trong cuộc đời mình và trong xã hội hôm nay.

Hát: Chúa ơi, xin nghe lời chúng con nguyện cầu! 

 5.4 «Cậu bé càng lớn lên thì tinh thần càng vững mạnh. Cậu sống trong hoang địa cho đến ngày ra mắt dân Ít-ra-en.» Chúng ta hiệp lời cầu nguyện cho các bạn trẻ để họ biết noi dương bắt chước Thánh Gio-an Bao-ti-xi-ta.

Hát: Chúa ơi, xin nghe lời chúng con nguyện cầu! 

Giêrônimô Nguyễn Văn Nội. 

%d bloggers like this: