CHÚA NHẬT XVII THƯỜNG NIÊN NĂM B: 5 CHIẾC BÁNH VÀ 2 CON CÁ

5 CHIẾC BÁNH VÀ 2 CON CÁ

CHÚA NHẬT XVII THƯỜNG NIÊN NĂM B (29/07/2012)

[2 V 4,42-44; Ep 4,1-6; Ga  6,1-15]

 I. DẪN VÀO PHỤNG VỤ       

Câu chuyện 5 chiếc bánh và 2 con cá mà Chúa Giê-su Ki-tô đã  biến  thành nhiều để nuôi 5-6 ngàn người trong Tin Mừng Gio-an, vừa cho chúng ta thấy quyền năng, vừa cho chúng ta thấy tình thương của Thiên Chúa Ngôi Lời làm người giữa thế nhân. Quyền năng vì Người đã dùng quyền phép của Thiên Chúa Tạo Dựng mà làm cho bánh và cá hóa nhiều, thật nhiều. Tình thương vì Người đã không để dân chúng phải đói khát khi chăm chú lắng nghe Lời Người. Bài học này muôn đời còn đó, để Hội Thánh Chúa và các Ki-tô hữu luôn ghi nhớ trong đời sống cá nhân của mình và trong cách xây dựng cộng đoàn yêu thương, đoàn kết giữa những người cùng nghe Lời giảng dậy, cùng ăn bánh và cá do phép lạ của Chúa Giê-su.

 II. LẮNG NGHE LỜI CHÚA TRONG BA BÀI THÁNH KINH

2.1 Trong bài đọc 1 (2 V 4,42-44): Họ sẽ ăn và vẫn còn dư.

 42 Hồi ấy trong miền có nạn đói. Có một người từ Ba-an Sa-li-sa đến, đem bánh đầu mùa biếu người của Thiên Chúa: hai mươi chiếc bánh lúa mạch và cốm đựng trong bị. Ông Ê-li-sa nói: “Phát cho người ta ăn.” 43 Nhưng tiểu đồng hỏi ông: “Có bằng này, sao con có thể phát cho cả trăm người ăn được? ” Ông bảo: “Cứ phát cho người ta ăn! Vì Đức Chúa phán thế này: Họ sẽ ăn, mà vẫn còn dư.”44 Tiểu đồng phát cho người ta. Họ đã ăn, mà vẫn còn dư, như lời Đức Chúa phán.

 2.2 Trong bài đọc 2 (Ep 4,1-6): Chỉ có một thân thể, một Chúa, một niềm tin, một phép rửa.

1 Thưa anh em, tôi là người đang bị tù vì Chúa, tôi khuyên nhủ anh em hãy sống cho xứng với ơn kêu gọi mà Thiên Chúa đã ban cho anh em. 2 Anh em hãy ăn ở thật khiêm tốn, hiền từ và nhẫn nại; hãy lấy tình bác ái mà chịu đựng lẫn nhau. 3 Anh em hãy thiết tha duy trì sự hiệp nhất mà Thần Khí đem lại, bằng cách ăn ở thuận hòa gắn bó với nhau. 4 Chỉ có một thân thể, một Thần Khí, cũng như anh em đã được kêu gọi để chia sẻ cùng một niềm hy vọng. 5 Chỉ có một Chúa, một niềm tin, một phép rửa. 6 Chỉ có một Thiên Chúa, Cha của mọi người, Đấng ngự trên mọi người, qua mọi người và trong mọi người.

 2.3 Trong bài Tin Mừng (Ga 6,1-15): Đức Giê-su cầm lấy bánh, rồi phân phát cho những người hiện điện, ai muốn ăn bao nhiêu tùy ý.

1 Hôm ấy, Đức Giê-su sang bên kia Biển Hồ Ga-li-lê, cũng gọi là Biển Hồ Ti-bê-ri-a. 2 Có đông đảo dân chúng đi theo Người, bởi họ từng được chứng kiến những dấu lạ Người đã làm cho những kẻ đau ốm. 3 Đức Giê-su lên núi và ngồi đó với các môn đệ. 4 Lúc ấy, sắp đến lễ Vượt Qua là đại lễ của người Do Thái. 5 Ngước mắt lên, Đức Giê-su nhìn thấy đông đảo dân chúng đến với mình. Người hỏi ông Phi-líp-phê:  “Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây? ” 6 Người nói thế là để thử ông, chứ Người đã biết mình sắp làm gì rồi. 7 Ông Phi-líp-phê đáp: “Thưa, có mua đến hai trăm quan tiền bánh cũng chẳng đủ cho mỗi người một chút.” 8 Một trong các môn đệ, là ông An-rê, anh ông Si-môn Phê-rô, thưa với Người: 9 “Ở đây có một em bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng với ngần ấy người thì thấm vào đâu!” 10 Đức Giê-su nói: “Anh em cứ bảo người ta ngồi xuống đi.” Chỗ ấy có nhiều cỏ. Người ta ngồi xuống, nguyên số đàn ông đã tới khoảng năm ngàn. 11 Vậy, Đức Giê-su cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát cho những người ngồi đó. Cá nhỏ, Người cũng phân phát như vậy, ai muốn ăn bao nhiêu tuỳ ý. 12 Khi họ đã no nê rồi, Người bảo các môn đệ: “Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi.” 13 Họ liền đi thu những miếng thừa của năm chiếc bánh lúa mạch người ta ăn còn lại, và chất đầy được mười hai thúng. 14 Dân chúng thấy dấu lạ Đức Giê-su làm thì nói: “Hẳn ông này là vị ngôn sứ, Đấng phải đến thế gian!” 15 Nhưng Đức Giê-su biết họ sắp đến bắt mình đem đi mà tôn làm vua, nên Người lại lánh mặt, đi lên núi một mình.

 III. KHÁM PHÁ CHÂN DUNG VÀ SỨ ĐIỆP CỦA THIÊN CHÚA TRONG BA BÀI THÁNH KINH

3.1 Chân Dung của Thiên Chúa (Thiên Chúa là Đấng nào?)    

3.1.1 Bài đọc 1 (2 V 4,42-44) là câu truyện ngôn sứ Ê-li-sa chia sẻ bánh với những người đang đói để giúp họ cầm cự trong thời kỳ khó khăn. Thay vì cất giữ bánh cho riêng mình, người của Thiên Chúa là ngôn sứ Ê-li-sa đã mở rộng cõi lòng và bàn tay mà chia sẻ bánh cho những người có nhu cầu. Làm thế vì ngôn sứ Ê-li-sa tin vào Lời Thiên Chúa và cụ thể là tin chắc rằng Thiên Chúa sẽ không để ông phải đói vì Thiên Chúa là Đấng vừa quyền năng vừa yêu thương.

Phép lạ bánh hóa nhiều là biểu hiện của lòng Thiên Chúa yêu thương và của lòng tin của ngôn sứ Ê-li-sa. Phép lạ này loan báo phép lạ bánh hóa nhiều Chúa Giê-su sẽ thực hiện sau này (bài Phúc Âm).

 3.12 Bài đọc 2 (Ep 4,1-6)là những lời Thánh Phao-lô viết cho các tín hữu Ê-phê-sô về cách sống thích hợp của các môn đệ Chúa Giê-su Ki-tô: ăn ở khiêm tốn, hiền từ và nhẫn nại; sống tình bác ái mà chịu đựng lẫn nhau; thiết tha duy trì sự hiệp nhất của Thần Khí, bằng cách ăn ở thuận hòa gắn bó với nhau.

Nguyên lý hay lý do thâm sâu và đậm tính tôn giáo của nếp sống ấy là: Các Ki-tô hữu có một Thiên Chúa là Cha chung, là Đấng ngự trên mọi người và trong mọi người; Họ cũng chỉ thuộc về một Thân Thể là chính Chúa Ki-tô. Họ có cùng một Thần Khí là Thánh Thần Thiên Chúa được ban cho tất cả những ai nhận phép Rửa trong Chúa Ki-tô. Họ có cùng một niềm hy vọng về ơn cứu độ, có cùng một niềm tin và một phép rửa tha tội.

 3.1.3 Bài Tin Mừng (Ga 6,1-15) là tường thuật của Thánh Gio-an về phép lạ Chúa Giê-su đã làm để hóa bánh ra nhiều, nuôi hơn năm ngàn người khỏi đói. Câu truyện này có 3 ý nghĩa sau:

* Thứ nhất là Chúa Giê-su muốn đáp lại tấm lòng chân thành của đám đông dân chúng khao khát tìm nghe Lời Người mà không màng đến nhu cầu ăn uống.

* Thứ hai là Chúa Giê-su thể hiện quyền năng thần linh và sứ mạng thiên sai của Người. Cũng như xưa kia Thiên Chúa nuôi dân Ít-ra-en bằng man-na trong sa mạc thì nay Chúa Giê-su nuôi những người tìm nghe Lời Chúa bằng bánh và cá của phép lạ sau khi đã nuôi họ bằng lời giảng dạy về Nước Trời. Cũng như xưa kia Thiên Chúa dùng Mô-sê để giải thoát và tập hợp dân Ít-ra-en thành dân của Giao Ước (cũ) thì nay Chúa Giê-su là Mô-sê mới tập hợp muôn nước muôn dân thành dân của Giao Ước (mới). Lời và Bánh là lương thực cần thiết cho cuộc lữ hành trần gian của Dân Chúa.

* Thứ ba là tất cả những người được ăn cùng một Bánh, uống cùng một Lời có trách nhiệm làm nên một cộng đoàn hiệp nhất, yêu thương và thuận hòa. Cộng đoàn ấy là hình ảnh sống động và là loan báo cụ thể về Vương Quốc mà Thiên Chúa sẽ thiết lập giữa loài người.

3.2 Sứ điệp của Lời Chúa (Thiên Chúa muốn chúng ta làm gì?)    

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay có ba phần, là:

(a) Vì là Đấng yêu thương và quyền năng, Thiên Chúa đã dùng LỜI & BÁNH để tập hợp và dưõng nuôi các Ki-tô hữu. Ai tin vào LỜI thì sẽ không phải đói. Ai ăn BÁNH thì sẽ được no nê. Bánh cũng như Lời đều cần cho sự sống con người: muốn sống mạnh mẽ và dồi dào, con người cần rước Lời và rước Mình như chính Công đồng Vatican II đã dạy (1).

 (b) Cách yêu thương giúp đỡ tha nhân của các Ki-tô hữu là phải quan tâm đến cả hai nhu cầu tinh thần và vật chất của người bên cạnh như Chúa Giê-su vừa đem Lời vừa đem bánh cho dân chúng được no nê.

 (c) Những người cùng rước LỜI và ăn BÁNH thì lập thành một cộng đoàn hiệp nhất, yêu thương và thuận hòa để làm chứng cho Tin Mừng và loan báo Vương Quốc của Thiên Chúa giữa loài người.

 IV. SỐNG VỚI CHÚA VÀ THỰC THI SỨ ĐIỆP CỦA LỜI CHÚA

4.1 Sống với Thiên Chúa là Đấng đã vì yêu thương loài người mà quan tâm đến cả những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, nên không ngại can thiệp bằng quyền năng của Đấng Sáng Tạo muôn vật muôn loài.

 4.2 Thực thi sứ điệp Lời Chúa

hôm nay bằng ba việc sau đây:

- Thứ nhất: nuôi dưỡng lòng khát khao đón nghe và tiếp nhận LỜI và BÁNH Thiên Chúa ban cho một cách “nhưng không” và “hào phóng”.

- Thứ hai: chia sẻ với người chung quanh LỜI và BÁNH mà mình đã nhận được từ Thiên Chúa, từ Chúa Giê-su và từ Hội Thánh.

- Thứ ba: xây dựng cộng đoàn gia đình, giáo xứ, giáo phận và cộng đồng xã hội thành cộng đoàn hiệp nhất, yêu thương và thuận hòa như Chúa Giê-su mong muốn.          

à Mỗi người, mỗi cộng đoàn phải tự vấn lương tâm và kiểm điểm đời sống xem mình đã thực hiện ba điều ấy như thế nào, để trả lời trước mặt Chúa.                 

V. CẦU NGUYỆN CHO HỘI THÁNH VÀ CHO THẾ GIỚI 

[Ghi chú: Lời cầu nguyện giáo dân thường có 4 ý:  ý thứ nhất cầu cho thế giới, ý thứ hai cầu cho Hội Thánh toàn cầu, ý thứ ba cầu cho giáo dân của giáo xứ, ý thứ bốn cầu cho một hạng người đặc biệt nào đó]

 5.1 «Hồi ấy trong miền có nạn đói….Ông Ê-li-sa nói: «Phát cho người ta ăn!» Chúng ta hiệp lời cầu nguyện cho những người giầu và cho các nước giầu để họ quan tâm đến nhu cầu của những người nghèo và của những nước nghèo, mà chia sẻ lương thực, của cải, phương tiện khoa học kỹ thuật để làm giảm bớt sự nghèo khổ trên mặt đất này.

Xướng: Chúng ta cùng cầu xin Chúa! 

Đáp:  Xin Chúa nhận lời chúng con! 

 5.2 Ông Phao-lô nói: «Tôi khuyên nhủ anh em hãy sống cho xứng với ơn kêu gọi mà Thiên Chúa đã ban cho anh em.»  Chúng ta hiệp lời cầu nguyện cách đặc biệt cho Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI, cho các Đức Hồng Y, Tổng Giám Mục và Giám Mục, cho các linh mục và phó tế, để các ngài sống xứng với ơn gọi dâng hiến và phục vụ của mình.

Xướng: Chúng ta cùng cầu xin Chúa! 

Đáp:  Xin Chúa nhận lời chúng con! 

 5.3 Chúa Giê-su hỏi ông Phi-líp-phê: «Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?» Chúng ta hiệp lời cầu nguyện cho tất cả các Ki-tô hữu, nhất là những người thuộc giáo xứ chúng ta, có sáng kiến trong việc yêu thương và giúp đỡ những người thiếu thốn về vật chất và tinh thần sống chung quanh họ.

Xướng: Chúng ta cùng cầu xin Chúa! 

Đáp:  Xin Chúa nhận lời chúng con! 

 5.4 Ông An-rê thưa với Chúa Giê-su: «Ở đây có một em bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá.» Chúng ta hiệp lời cầu nguyện cho những người có lòng quảng đại, sẵn sàng chia sẻ một phần những gì mình có, cho người nghèo, để thể hiện lòng nhân đạo và tình bác ái.

Xướng: Chúng ta cùng cầu xin Chúa! 

Đáp:  Xin Chúa nhận lời chúng con! 

 Giêrônimô Nguyễn Văn Nội.                                                

 ——–

(1)  Giáo Hội luôn tôn kính Thánh Kinh như chính Thân Thể Chúa, nhất là trong Phụng Vụ Thánh, Giáo Hội không ngừng lấy bánh ban sự sống từ bàn tiệc Lời Chúa cũng như từ bàn tiệc Mình Chúa Ki-tô để ban phát cho các tín hữu. Cùng với Thánh Truyền, Thánh Kinh đã và đang được Giáo Hội xem như là quy luật tối cao hướng dẫn đức tin, được Thiên Chúa linh ứng và đã được ghi chép một lần cho muôn đời, Thánh Kinh phân phát cách bất di bất dịch lời của chính Chúa và làm vang dội tiếng nói của Chúa Thánh Thần qua các Tiên Tri cùng với các Tông Ðồ. Bởi vậy, mọi lời giảng dạy trong Giáo Hội cũng như chính đạo thánh Chúa Ki-tô phải được Thánh Kinh nuôi dưỡng và hướng dẫn. Thực thế, trong các sách thánh, Chúa Cha trên trời bằng tất cả lòng trìu mến đến gặp gỡ con cái mình và ngỏ lời với họ. Lời Chúa còn có một sức mạnh và quyền năng có thể nâng đỡ và tăng cường Giáo Hội, ban sức mạnh đức tin cho con cái Giáo Hội, là lương thực linh hồn, nguồn sống thiêng liêng, tinh tuyền và trường cửu cho con cái Giáo Hội. Bởi thế, lời nói sau đây thật xứng hợp cho Thánh Kinh: “Thực vậy, lời Thiên Chúa sống động và linh nghiệm” (Dt 4,12). “có khả năng gây dựng và ban gia tài cho mọi người đã được thánh hóa” (Cv 20,32; x. 1 Tx 2, 13).

(Hiến Chế Mạc Khải, chương VI, số 21).

About these ads
%d bloggers like this: