CÂU CHUYỆN HÔM NAY: GIÁO HỘI CÔNG GIÁO PHÁP

CÂU CHUYỆN HÔM NAY

Giáo Hội Công Giáo ở nước Pháp đang trải qua những thử thách,mà lối ra cuối đường hầm không hứa hẹn điều gì sáng sủa,khi phải đối đầu – theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng – với chính phủ nước Pháp,vốn chuẩn bị hợp pháp hoá những điều nghịch với giáo huấn Giáo Hội,như “Hôn nhân cho mọi người” (bao gồm hôn nhân đồng tính), an tử, với lời tuyên bố thẳng thừng khi vận động bầu cử của đương nhiệm tổng thống Hollande rằng sẽ hợp pháp hoá những vấn đề nầy. Sau khi đồng loạt công bố “lời cầu nguyện cho nước Pháp” từ ngày 15/08, nay tại Hội nghị khoáng đại tổ chức ở Lộ Đức từ 03 đến 08/11/2012, các GM Pháp sẽ phải nói lên lập trường của Giáo Hội và sự chống đối quyết liệt đối với những dự luật trái luật tự nhiên và đạo đức luân lý mà chính phủ đang theo đuổi, cũng có nghĩa là chống lại chính phủ. Những hậu quả được dự đoán sẽ không hề nhỏ. Trong khuôn khổ chia sẻ âu lo và cầu nguyện với Giáo Hội Pháp, TU ES PETRUS xin chuyển tóm tắt hai bài diễn văn của ĐHY Andre Vingt-Trois, TGM Paris và là chủ tịch HĐGM Pháp về hai “tảng đá” đang đè lên Giáo Hội Pháp và nhất là các Giám Mục Pháp.

1. “HÔN NHÂN CHO TẤT CẢ MỌI NGƯỜI?”

ĐHY Vingt-Trois tuyên bố : “Vấn đề căn bản chính là tôn trọng thực tại phái tính của sự hiện hữu con người và việc nó được xã hội quản lý”. Ngài tố cáo một sự “gian trá” trong dự án luật của chính phủ Pháp về “hôn nhân cho hết mọi người”. Ngài lập lại lời mời gọi các tín hữu Công Giáo “hãy nắm chặt những người được bầu”, vì “sự nghiêm trọng của vấn đề”. Trong diễn văn khai mạc Hội nghị Khoáng Đại các GM nước Pháp ở Lộ Đức  (03 – 08/11/2012), Ngài tố cáo dự án luật nầy và các hậu quả của nó với xã hội. Ngài khẳng định :”Ngược với những gì người ta trình bày với chúng ta,dự án lập pháp liên qian đến hôn nhân nầy không chỉ đơn thuần là một sự mở ra hào phóng của hôn nhân cho những phạm trù đồng bào mới, mà đó là một sự biến đổi hôn nhân đụng chạm đến mọi người”. Ngài chỉ trích cụm từ “hôn nhân cho mọi người” :” Đó sẽ chẳng phải là ‘hôn nhân cho mọi người’(một công thức kỳ lạ không nên theo đúng nghĩa!). Đó sẽ là hôn nhân của một số người nào đó đem áp đặt lên tất cả mọi người”. Với ĐHY TGM Paris, thì vấn đề vào cuộc trên hết,chính là con cái :” Những hậu quả phát xuất từ đó đối với hộ tịch cũng đủ nói lên điều đó : người ta đã hỏi các công dân xem họ đã đồng ý để không còn là cha hay mẹ đứa con của họ, để chỉ còn là một phụ huynh không biệt hoá : phụ huynh A hoặc phụ huynh B?”. Ngài phân tích trọng tâm của vấn đề :”Vấn đề căn bản chính là tôn trọng thực tại phái tính của sự hiện hữu con người và việc nó được xã hội quản lý”.  Và vạch ra một mâu thuẫn, một sự “gian trá”:” Trong khi người ta quy định sự bình đẳng tuyệt đối trong nhiều lãnh vực khác nhau của đời sống xã hội,thì việc áp đặt,- trong hôn nhân và gia đình,nơi sự bình đẳng là cần thiết và chủ yếu, – một quan điểm về hữu thể con người mà không nhìn nhận sự khác biệt giới tính, chỉ là một sự gian trá vốn dĩ sẽ làm lung lay một trong những nền tảng của xã hội chúng ta và lập nên một sự phân biệt đối xử giữa các con cái”. Dự án luật về hôn nhân và con nuôi mở ra cho những người đồng tính sẽ được bà Christiane Taubira trình lên hội đồng bộ trưởng vào thứ tư ngày 07/11/2012.

Trang mạng của GH Công Giáo ở Paris đề xuất những phương thế hành động để cân nhắc trong cuộc tranh luận nầy: http://www.paris.catholique.fr/Mariage-homosexuel-des-moyens-d.html.

Trang mạng của GH Công Giáo ở Pháp công bố những tuyên bố của các GM Pháp : http://www.eglise.catholique.fr/actualites-et-evenements/dossiers/le-mariage-pour-tous-/paroles-d-eveques-sur-le-mariage-pour-tous–15112.html

Ngày 03/06/2003,Thánh Bộ Tín Lý Đức Tin đã công bố một tài liệu về những kế hoạch công nhận về mặt pháp lý các kết hợp giữa những người đồng tính.

http://www.vatican.va/roman_curia/congregations/cfaith/documents/rc_con_cfaith_doc_20030731_homosexual-unions_fr.html

 

2. KHÔNG AI CÓ QUYỀN XẾP ĐẶT CUỘC ĐỜI VÀ SỰ SỐNG CỦA ĐỒNG LOẠI

“Không một con người nào có được quyền xếp đặt sự sống của đồng loại mình” : Đó là điều thứ nhất trong 5 điều khẳng định,qua đó ĐHY Andre Vingt-Trois lưu ý con đường tôn trọng toàn diện con người,ngay từ khi thụ thai và nhất là các em bé và các thanh thiếu niên. Vị chủ tịch HĐGM Pháp đã đọc diễn văn khai mạc Đại hội khoáng đại các GM Pháp ở Lộ Đức (3 – 8/11/2012),tố giác dự án luật nầy [an tử.ND] và các hậu quả của nó lên xã hội. Khẳng định thứ nhất : tôn trọng một điều cấm. Mọi người đều liên quan :” Không một con người nào có quyền sắp xếp sự sống của đồng loại mình,bất kể ở giai đoạn phát triển nào hoặc hành trình đời sống nào của nó và bất kể những tật nguyền mà nó gặp phải hoặc sừc khoẻ sa sút ra sao. Mỗi người trong chúng ta có tránh nhiệm phải tôn trọng điều cấm tuyệt đối  nầy về tội giềt người nầy và xã hội chúng ta phải tìm cách loại bỏ những thiếu sót đối với bổn phận nầy (…)”.

Khẳng định thứ hai, xuất phát từ khẳng định thứ nhất : “Mọi hữu thể con người được thụ thai đều có quyền được sống ở bất kỳ lúc nào trong sự phát triển của nó. Người đã gọi nó vào sự sống phải chịu trách nhiệm về điều đó và xã hội phải nâng đỡ họ và giúp đỡ ho trong việc thực hiện trách nhiệm ấy. Sự tôn trọng phôi thai dự phần vào sự bảo vệ bênh vực mà xã hội phải có đối với những người yếu kém nhất trong các thành viên của xã hội (…)”.

Con cái và các nguồn gốc của nó, Khẳng định thứ ba : “Mọi con cái đến trong thế gian có quyền được biết những người đã sinh ra nó và được họ nuôi dạy, theo Công Ước Quốc Tế liên quan đến các Quyền Trẻ Em được nước Pháp thông qua năm 1990 (…). Quyền nầy buộc không được hợp pháp hoá những sự sinh sản vô danh khiến cho đòi hỏi nầy không thể giữ được (…)”.

Quyền được giáo dục, khẳng định thứ tư :”Mọi trẻ em có quyền được giáo dục. Bổn phận nầy dựa trên các cha mẹ vốn là những người chịu trách nhiệm đầu tiên về việc giáo dục con cái họ. Xã hội phải ủng hộ và giúp đỡ họ (…). Bổn phận giáo dục nầy được đặt trên cơ chế học đường (…). Làm cho ý thức điều tồt điều xấu là một phần của tràch nhiệm tập thể nầy”.

Khẳng định thứ năm, giáo dục những thanh thiếu niên phạm pháp :” Các trẻ em hoặc thanh thiếu niên phạm pháp, bất kề quy chế pháp lý của chúng ra sao : người Pháp, người nước ngoài, ở tình trạng bình thường hay không, không nên bị đối xử chỉ bằng việc bỏ tù. Trong phương pháp giáo dục, hình phạt có thể cần thiết. Nó phải luôn có mục tiêu là sự biến đổi tích cực kẻ đáng nhận nó [hình phạt]. Nó không được lảng tránh các trách nhiệm của người lớn trong việc mở ra,tổ chức hoặc khai thác sự phạm pháp (…)”.

Ngài kết thúc diễn từ trên quyền căn bản nầy :”Để kết thúc,tôi muốn gợi lên một quyền liên quan trực tiếp đến việc thi hành đạo của chúng ta và,với danh nghĩa nầy, là thành phần những yếu tố cấu thành bậc giáo dân,như J.Ferry đã hiểu và thể chế hoá rất hay. Đó là quyền các trẻ em được nhận một nền giáo dục Kitô giáo được tự do chọn lựa do gia đình như là bổ sung cho việc đào tạo nhà trường của chúng’.

%d bloggers like this: